Thursday, February 27, 2014

Not Yet Fading Away

CHƯA PHAI


sáng nay tôi ngưng bước
không hẳn là bỏ cuộc
chỉ dừng lại thấy đau
và thấy mình chảy máu

sáng nay tôi đứng lại
hai chân chưa khuỵu ngã
thân hình dù buông thả
nhưng trụ cột vẫn là

sáng nay tôi nhắn khẽ
bạn đồng hành hãy nghe
nếu không thấy tôi về
xin đừng lo lắng nhé

sáng nay tôi tự hỏi
mình tiếp tục hay thôi 
cuộc hành trình chưa nối
sao đã vội buông trôi

sáng nay tôi gác bút
mực nước khô cầu vồng
thả chữ nghĩa long đong 
lúc hạ huyệt xuống dòng

sáng nay tôi ngoảnh mặt
chỉ thấy ánh phù sa
trên con sông xa lạ
một mình tôi chưa qua

tối nay thật chậm rãi
hãy ngủ trọn đêm dài
để nay mai bừng lại
thấy hồn mình chưa phai

Lưu Nguyễn Đạt
Đất Trinh, Feb. 24/27, 2014

NOT YET FADING AWAY

This morning I stopped marching
That didn't mean I had quit
I stopped because I felt pain 
And my blood had leaked

This morning I came to a stop
Although my body might be swaying
My feet were still firmly on the ground
And my spirit was unbowed

This morning I softly said
Oh comrades, please listen up
If you don't see me back
Have no worries 

This morning I wondered 
Whether I should continue 
The journey is not over
Why giving it up now

This morning I hung up my pen
The dried ink was like a rainbow
Where my words wandered
After I let them go

This morning I turned my head
All I saw was the light 
That reflected off the sites of sandy sediments
In an unfamiliar river that I haven't yet crossed

This evening I'm taking a stroll
In an unbroken sleep through the night
So when dawn arrives 
My soul will not fade away

Translated by Wissai
Feb. 27, 2014



No comments:

Post a Comment